Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRobolớn CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
 Đời đông quá, bọn họ tìm nhau mãiThấy nhau rồi, chớ xa nữa… nghe anh ?? -Nam Phong ..

Bạn đang xem: Vợ ngốc lấy anh nha

Nam Phong .?—Việt Anh xông vào, thanh hao tay lên bàn thao tác của Nam Phong ra vẻ hối hả cthị trấn nào đó. -Lại tất cả chuyện?—Nam Phong cau mài chú ý Việt Anh , từng lần Việt Anh mang đến là không có cthị xã gì xuất sắc lành cả, chưa phải cthị trấn vào nuốm giới ngầm cũng chính là cthị trấn của khách hàng. -Ờ… sao mi biết?—việt Anh rải đầu lo âu. -Mày tìm kiếm tao thì bao gồm khi nào là chuyện xuất sắc đâu.—Nam Phong đứng dậy đi vòng ra ghế salông. -Mày làm cho nhỏng tao mong muốn lắm không bởi ý.—Việt Anh cũng bước theo sau. , không màng vơ luôn ly caphê đậm sệt bên trên tay Nam Phong nhưng mà tu. -Mệt quá. Rốt cuộc là cthị trấn gì?- Nam Phong mệt mỏi té sống lưng ra ghế, thiệt sự là ở trong chiến trường vô cùng trả với, những người dân va chạm tới làng hội, với cuộc sống thường ngày mới gọi được cảm xúc này của anh. -Bà Joi mong muốn rút ít CP đầu tư?—Việt Anh nghiêm túc nói với Nam Phong nlỗi nhì bạn bọn ông chân bao gồm. -Rút? Thì cđọng để cho bẫy rút, chi phí là của bẫy,chẳng tổn thất gì.—Nam Phong hồn nhiên vô bốn nhúng vai coi nlỗi cthị xã này hết sức bé dại nhoi. -Mày điên à? Bả là người thay cổ phần nhiều tốt nhất vào những người đầu tư, nếu như rút một hoặc nhị thì chẳng bao gồm gì quan trọng, cơ mà đằng này là tất cả. Đúng là không tổn thất các tuy nhiên cũng làm Trần Nam lung lay vị chí trong thị trường.—Việt Anh găng tay tuôn một tràn , -Rút ít hết? chết tiệt lại gisinh hoạt trò.—Nam Phong tức giận đập mạnh vào bàn tạo lên một giờ động không hề nhỏ dại. -Mày tính có tác dụng sao?—việt Anh hỏi chủ ý Nam Phong vì chưng biết tính của anh trước giờ là ko nhằm yên ổn cho tất cả những người khác duy trì lợi, cho dù bị tiêu diệt cũng bắt buộc lôi nhau thuộc theo. -Liên lạc, tao ý muốn bao gồm cuộc hứa.- Nam Phong vơ rước loại áo khoác không tính, rồi đi một bạo gan ra bên ngoài. Để lại Việt Anh 1 mình nhúng vai anh ách. Chiếc xe cộ khôn cùng Đen BWM nhanh chóng tránh kho bãi đậu xe, pchờ như thương hiệu lửa lao về phía trước, mặt kệ hầu hết ánh mắt kinh ngạc của tín đồ. Chiếc xe cộ sang trọng thanh nhàn đi trì trệ dần thấy lúc một bóng hình nhỏ dại đề cập thân quen. -Lên xe—Nam Phong lãnh đạm nói, cái xe cộ đi mỗi bước theo bước chân của chính nó. Nó liếc quan sát Nam Phong một chiếc rồi con quay đi như chẳng thấy gì. Hơi giá lạnh của ngày đông vội vàng thổi qua làm cho nó không từ bỏ nhà run lên một chiếc. Nam Phong thấy vậy băn khoăn lo lắng. -Tôi kêu cô lên xe cộ.—Nam Phong quát mắng. Hai người, kẻ hờn giận tín đồ năn uống nỉ đã trở thành trung tâm chú ý của hầu như tín đồ đi mặt đường,đa số lời bàn tá, bình vẻ ngoài bắt đầu đố kị vang lên, nó nuốt nước bọt bong bóng ừng ực. -Xem kìa giận nhau đấy, nhìn niềm hạnh phúc thất thoát.- Người Nam -Người ta mang lại đón rồi mà còn làm giá.- Cô gái kia nhếch môi. -Có người yêu là 1 anh đẹp mắt trai vậy còn hỗ trợ nũng, thật hết biết.—Anh Đấng mày râu tê liếc nó -Người ta hạ bản thân rồi Hơn nữa ko chịu lên xe, cỗ ý muốn để tín đồ ta để ý có thể,--, Những âm tkhô hanh không mấy thiệt cảm chíu điện thoại tư vấn vào hào quang của chính nó, nó nhnạp năng lượng khía cạnh dậm chân mấy cái phóng nkhô cứng, mở cửa xe pháo phi vào, Nam Phong thấy vậy chỉ cười cợt dịu, thì thầm cảm ơn mấy tín đồ các chuyện kia. -Sao không đi?—Nó con quay lịch sự Nam Phong Khi đang ngồi lạnh chỗ nhưng dòng xe vẫn ko nhút nhích. -ANh…làm ..làm gì vậy?—Nó khẻ thu tín đồ khi Nam Phong bỗng chồm qua bên nó. -Tôi bao gồm ăn tươi cô đâu cơ mà làm cái gi kinh vậy?- Nam Phong thắc dây an ninh mang lại nó, sao đó tháo dỡ áo khóa ngoài mang đến nó khoác vào, nói là đông mang lại cũng bất ổn nhưng chỉ là mùi vị của đông thanh lịch chđọng không thật rét như mùa đông ở khu vực khác., -Tôi ko lạnh.—Nó tháo dỡ ra . -Mặc vào?—Chất giọng của Nam Phong làm cho nó giựt tức thì loại hành cồn cỡi trả áo, ngoan ngoãn làm theo lệnh nhỏng crúc cún con, phái mạnh Phong lại khẻ cười nụ cười một thú vui niềm hạnh phúc như sẽ thuần phục được một nhỏ cún cứng đầu. Nam Phong gồ ra bạo phổi,chiếc xe chạy tốc hành bên trên con đường  đầy màu sắc hồng của hạnh nhân, gió thỏa ra một hương thơm thơm của hoa ngu bên đường, nô nức đùa giỡn mái tóc bồng bền của cả nhì.

Xem thêm: Điểm Chuẩn Trường Đại Học Công Nghiệp Tphcm Điểm Chuẩn 2019, Đh Công Nghiệp Tp

Một khoảng im đáng nhớ, có vẻ nlỗi quan hệ tình dục của nó cùng Nam Phong tiến chuyển hơn dự định.====== Không nói một lời như thế nào, mẫu xe pháo pkhô hanh lại, dừng lại hẳn sinh sống một tòa biệt tlỗi lớn phong cách, nó thuộc Nam Phong bước xuống xe, còn chưa kịp hỏi câu như thế nào đã biết thành Nam Phong lôi vào vào. Nó ngơ ngác như nhỏ nai rừng nhìn ngó xung quanh, tất cả các được trang trí một màu hồng nhạt, phần đông thứ rất khéo léo. Nó căng tròn góc nhìn một bạn phụ nữ đã ngồi chéo cánh chân trên ghế, quan sát bà ta cũng không phải dạng vừa, loáng cái hoàn toàn có thể bẫy vẫn không tính 30 tuy vậy trên khuôn mặt kia chẳng có một lốt nhnạp năng lượng nào. -Chào mừng cậu mang lại, thiếu hụt gia Nam Phong—Bà Joi mĩm cười tươi quan sát Nam Phong rồi lướt qua nó, -Không giám, -- Nam Phong kéo nó ngồi xuống. -Cậu đón tiếp hậu thuẫn cố cơ à? Còn rước bạn nữ mang lại chạm chán nhà đầu tư nhỏng tôi?—Bà Joi lặng lẽ quan cạnh bên, nó phát hiện được ánh đôi mắt của bà tức thời cúi đầu. - Cô ấy là thư kí của tôi, dĩ nhiên đề xuất có mặt, mang lại cũng là BẠN GÁI TÔI, đi theo giữ lại các bạn trai là cthị trấn rất là bình thường--- Nam Phong biết tính bà Joi, Mặc dù bà ta mập tuổi cơ mà trông hết sức trẻ trung như gái 20 tuổi, lại sở hữu tính hám trai, không vì sự chi tiêu mập của bẫy thì Nam Phong đã chưa đến, và ko tốn thời hạn tới mức này. Nó nlỗi chưa tiêu hóa được không còn lời nói phía sao của Nam Phong, nó tính lên tiếng làm phản bác, chưa gì đang thấy ánh mắt rình rập đe dọa bị tiêu diệt tín đồ của Nam Phong cần phì mỏ ngồi lặng. -Không ngờ cũng có ngày thíêu gia Nam Phong như anh lại thay đổi khẩu vị?—bà Joi cười cợt khinc nhìn nó, bả rất đẹp như vậy, giàu có như vậy, lại là một trong những cổ phần lớn của Trần Nam, tuy nhiên có tác dụng phương pháp nào cũng không lọt được vào mắt Nam Phong vậy và lại thua thảm một bé nhỏ nhắn trông khôn cùng tầm thường kia. -Vào cthị trấn chính? – Nam Phong hờ hững, thật là mệt nhọc mỏi cùng với lão bà này. -Có gì để nói à? Không buộc phải đa số câu hỏi tôi vẫn nói cùng với Việt Anh rồi sao?—Bà Joi lơ đãng chú ý vẻ đẹp mắt của Nam Phong. -Tại sao?- nam Phong nói không đầu không đuôi, nó suy nghĩ thật ra là chuyện gì ,càng nghĩ về càng hóc búa. -Chẳng sao cả, chi phí là của mình, tôi rút hay giữ thì chẳng vấn đề gì cùng với đơn vị Trần Nam đề xuất không? Với địa điểm đứng bây chừ của Trần Nam tôi tin bài toán tôi rút ít cổ phần ra, cũng không ảnh hưởng gì mấy mang lại Trần Nam đề xuất không anh tổng giám đốc trẻ.--- bà Joi mĩm mỉm cười tà mị Nam Phong cắn răng, “vật gì chứ đọng, không tổn sợ gì mang đến Trần Nam, thật nực cười cợt, đòi rút ít không còn cổ phần ra nhưng bảo chẳng bao gồm gì? Lão bà này thật biết cách suy suy nghĩ, ao ước dồn anh vào mặt đường thuộc mà” Ém nhẹ sự phẩn nộ của cá nhân Nam Phong cười cợt tươi có chút khinh thường xuyên. -Bà Joi rỉ tai thật vô cùng hài hước, nói đi hy vọng gì?—Nam Phong hiểu rằng ý vật trong giải pháp thao tác của bà Joi, sẽ rửa xát cùng với chiến trường rất nhiều buộc phải anh biết chiếc như thế nào tốt loại nào xấu. -Anh cũng biết em muốn gì mà?--- Bà Joi bất ngờ thay đổi cách xưng hô, chuyển tai bôi vơi bờ môi dày vệt son nhìn Nam Phong cười hạnh phúc, coi nhỏng trong tòa nhà này chỉ bao gồm mồi nhử với Nam Phong còn nó chết lâu rồi. Nó nảy tiếng ngồi như khúc gỗ để nghe chúng ta rỉ tai, đề xuất hiểu được chút chút vấn để, nó chú ý bà Joi cơ mà rùng bản thân, cùng với suy nghĩ”Gìa nhưng chẳng có chút nến nào?” -Xin lỗi tôi chẳng thỏa mãn nhu cầu được nhu cầu của bà.—Nam Phong nhúng vai định đứng lên ra về,sợ hãi ngơi nghỉ lại thêm tí nữa chắc hẳn ói hết cả cơm trắng lẫn bã luôn luôn vượt. -Tôi có thể nói vào câu được không? Bà Joi trên đây định rút hết CP đầu tư chi tiêu cho công ty Shop chúng tôi sao?—Nó tới tiếng mới Chịu báo cáo, chuyển tay giựt giựt áo Nam Phong ra ý đợi tí rồi hãy đi. - Đây chưa phải cthị trấn của cô ấy, ko bắt buộc cô nhúng vào..—Bà Joi liếc nó một cái. -Thật xin lỗi, cho dù gì tôi cũng chính là thư kí của Nam Phong, cthị xã này đương nhiên tôi bao gồm bốn giải pháp xen vào, cùng cũng không lâu tôi vẫn trở thành phu nhân của Trần Nam(cửa hàng của Nam Phong), bà Joi test nghĩ về xem tôi bao gồm nên nhúng vào ko , giỏi để cơ ngơi của ông xã sau này mình sụp đỗ.—Nó nói một tương đối, nhầm ý cho bà Joi biết địa điểm của buồn bực là tới đâu, già rồi yêu cầu tất cả chút nến, giữ thể diện một tí Nam Phong nghe nó nói cơ mà mong muốn đứng tim chết tại nơi, anh vội bít vệt niềm vui của chính bản thân mình, coi nó định làm cái gi. Bà Joi tức ra mặt cơ mà ko thể hiện lời, cổ họng cứng đờ ra quan sát nó nhỏng quân địch truyền kiếp. -Rút cổ phần hay là không là chuyện của bà, tuy thế bên trên thương trường bà cũng biết trường hợp đùng một cái ko bàn bạc  cùng với công ty chúng tôi trước, nhưng mà bốn ý quyết định, thì bà buộc phải bồi thường phân nữa đúng theo đồng cho công ty chúng tôi, Với gia thế của Trần Nam bên trên thị phần thì bà cũng biết, dù là tổn thất không thể nhỏ dại nhưng chúng tôi có quá khả năng nhằm bù vào chiếc lỗ hư đó.--- Nó cười cợt vô cùng tươi mang đến gần như gì tôi vừa nói, Nam Phong tròn mắt chấp nhận sử dụng rộng rãi, thiệt sự nó khôn cùng tài giỏi năng trong marketing. -Cô sẽ uy hiếp tôi?—Bà Joi tâm huyết dồn cho tới óc, bật dậy quan sát nó. -Tôi không uy hiếp bà, là bà vậy ý dồn công ty chúng tôi vào đường thuộc trước..—Nó hờ hững nói. -Tất cả tùy bà, ko thảnh thơi nhằm tiếp chuyện, chúng ta về--- Nam Phong kéo nó dậy đinc bước đi thì gồm một tóp người véc Black bao vây lấy tụi nó. Căn uống đơn vị không bao thọ mang đập chất lúng túng , một ít mùi nguy nan kẻ sọc vào mũi, Nam Phong chắn phiá trước nó, nheo ánh mắt bà Joi và tóp fan không sợ chết cơ. -Vào thì dễ tuy vậy thử hỏi tất cả mặt đường ra ko đã.?--- Bà Joi vẫn tư vắt nhàn ngồi chéo cánh chân quan sát màng vui sắp tới bắt đầu. -Hahahha.. thật bất ngờ đường mặt đường là 1 bà đầu tư thế manh nhất châu Á lại phải dùng giải pháp này đề giải quyết?—Nam Phong khinc bỉ nói. -Tồi.—Nó cũng stress ko kém Bà Joi tĩnh mịch, mấy anh chàng khoác véc Đen, ai nấy đều lớn con , vạm tan vỡ, thủ công người ngợm xâm không còn con này đến nhỏ khác chú ý trông khôn cùng giang hồ. Nó thấy hơi lo ngại, lùi lại một bước và túm lấy vạt áo phía 2 bên cánh tay của Nam Phong, nlỗi buộc phải một chút ít sự che chở, bảo đảm an toàn từ ai kia. Nam Phong phân biệt được vấn đề trước đôi mắt, tảo lịch sự cười gian.-Nếu hại thì..ôm tôi chặt vào.--- Với tình chũm ndở người cân treo sợi tóc vậy nhưng mà Nam Phong vẫn còn đấy vai trung phong trí nhằm nghịch, nó nhếch phương diện kiễu đếch thèm. Mấy anh rất đẹp trai black thùi lùi cơ, trẻ khỏe xoay quanh nó và Nam Phong, một thương hiệu rồi hai tên, cha tên …..nhào tới, nó bị Nam Phong kéo tới kéo lui rồi xô nó ra nơi khác. Nó đứng chú ý có chút lo ngại, đông điều này thì làm  sao Nam Phong chống nỗi. Thoát ngợp với không khí đầy dẫy máu mê bệ rạc tê, khía cạnh Nam Phong hiện rõ đường nét bị mấy tên kia tấn công, tuy vậy vào chớp nhoáng phần đa cthị xã đâu cũng vào đó, mấy thương hiệu kia lăn uống đùng bên trên sàn bên ôm bụng rên tha. -Cỡ tụi mi nhưng ao ước đấu cùng với tao?—Nam Phong quẹt đa số lốt máu còn sót bên trên đụn má, ngông cuồng hất khía cạnh. Nó thở phào vơi nhỏm vì đa số cthị xã cũng chấm dứt tươi đẹp, nó bước ngay gần đến nơi Nam Phong, đôi mắt nó mlàm việc to lớn tròn lúc 1 tên véc black cao lớn, vẫn tấn công Nam Phong tự vùng sau. -Nam Phong… cẩn thận--- Nó lập cập ko quan tâm đến điều gì, chạy lại sử dụng tấm lưng nhỏ dại nhỏ bé của bản thân mình đỡ đem dòng ghế vậy cho Nam Phong. “Bốp” Cái ghế kêu lên từng giờ nhiều năm, rồi rơi xuống đất, nó cũng theo này mà rơi theo, Nam Phong quay lại chỉ kịp vơ đem nó vào lòng, tức giận đạp thương hiệu kia lnạp năng lượng lốc bên trên sàn bên -Ckhông còn tiệt.—Nam Phong hung bạo như một ác ma,Em là gì vào trái tim anh !!* Là nhân tình tuyệt trò đùa mày mò ??* Hay đơn giản và dễ dàng, em chỉ là của kỳ lạ ??* Là chút ngọt ngào và lắng đọng, trộn vị đắng đời anh