Đây là toàn bộ cảm giác của Lục Tâm, tất cả các giác quan của cô hiện tại đều mơ hồ, đầu óc choáng váng, mí mắt cũng nặng trĩu không thể mở ra được, tay chân cũng bủn rủn không nhấc lên nổi, ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy được.

Bạn đang xem: Hóa ra người ở nơi này

Lục Tâm không biết hiện giờ cô đang ở đâu, bây giờ đã là lúc nào rồi, toàn bộ ý thức đều hỗn loạn, xung quanh thấp thoáng có tiếng người đi lại, có tiếng nói, nhưng cô không cách nào tập trung được để phân biệt.


Cô cố gắng mở mắt ra thì có một bàn tay khẽ ngăn cô lại.

"Đừng lộn xộn, ngủ một lát là tốt rồi." Giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng, nhưng không phải là giọng Lục Cảnh Hành.

Nhận thức như vậy khiến Lục Tâm lo lắng không yên, nhị tay càng vùng vẫy mạnh hơn.

Lục Tâm lờ mờ nhận ra mình đang bị ai đó ôm vào vào ngực, rất ấm áp, rất cường tráng, nhưng cũng rất xa lạ.

"Thả....." Trong bóng tối, Lục Tâm nghe thấy chính mình dường như phải cố hết sức để nói tiếng "Thả" với người tê.

Tay người kia lại đè cô lại, ôn nhu trấn an cô, nhưng không thể an ủi được cảm giác vô thức bất an của cô.

"Tâm Tâm, thật xin lỗi, đừng trách mẹ."

"Diệc Thành, cháu hãy chăm sóc bé bé đến thật tốt, đừng làm tổn thương nó."

Giọng nữ quen thuộc thuộc xuyên qua chút ý thức còn sót lại của cô, chui vào trong tai, Lục Tâm chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, cả người cũng phát lạnh, cô nhận ra được giọng nói đó, sự tkhô nóng tỉnh dần dần xoay lại với cô.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Tay Cầm Ps4 Với Máy Tính Windows 10, Rất Dễ, Sá»­ DụNg Bộ đIềU KhiểN Khã´Ng Dã¢Y

Cô cù về nhà ăn cơm tối, Ngô Văn Nhã và Ninc Vịnh Tuấn vẫn tiếp đón, quan tiền tâm cô như cũ. Sau Khi ăn kết thúc, cô cảm thấy hơi mệt, chỉ muốn đi ngủ. Sau đó liền trở về phòng nghỉ ngơi. Gần đây cô vẫn tuyệt đam mê ngủ như thế, nên cũng không cảm thấy có gì bất thường, hiện giờ cô cả người nặng nề, tay chân không nhấc lên nổi....

Lục Tâm thử giật giật cánh tay, vẫn không thể nâng lên được, Giang Diệc Thành lại tưởng cô gặp ác mộng, bèn đưa tay khẽ đè tay cô xuống, nhẹ giọng vỗ về.

Lục Tâm không động đậy nữa, chỉ yên ổn lặng để yên cho hắn ôm, sau đó lên xe pháo.

Hắn ôm cô ngồi ở ghế sau, cánh tay vòng qua ôm chặt lấy eo cô.

Lục Tâm cố sức di chuyển cánh tay của mình, mò vào trong túi quần để lấy điện thoại di động.

Hôm nay cô mặc một bộ quần áo liền thân, túi quần rất rộng nên lúc đến đây cô đã tiện tay nhét điện thoại vào vào túi, may mà lúc đi ngủ không bỏ ra.

Lần mò mãi mới mở được khóa điện thoại, liền gọi đến số của Lục Cảnh Hành. Số điện thoại của anh chính là số gọi nkhô hanh đầu tiên mà cũng là người liên lạc nhiều nhất nên rất dễ tìm.

Điện thoại vừa được kết nối thì Lục Tâm đã sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cánh tay nặng nề gần như không dám động đậy nữa.

Lục Tâm biết mang lại dù một câu cô cũng không nói nhưng Lục Cảnh Hành sẽ biết cô đã xảy ra chuyện, anh có thể từ tín hiệu điện thoại để đoán ra vị trí hiện giờ của cô.