" Đứa bé sắp ra rồi..  hít thật sâu .. cố thêm chút nữa.."

" Á... oa oa oe.."


" Chúc mừng bà là một tiểu công chúa.. Bà Lâm ! Bà Lâm ! Bà Lâm !! "

Lâm Nghi Đình chào đời vào ngày rét đậm nhất vào năm . Hạ sinc Nghi Đình Lâm phu nhân cũng mất vì thiếu máu .

Cô ở lồng kính 6 tháng rồi chuyển về sống với bố .

Bạn đang xem: Cô vợ câm của thiếu gia

Người phụ nữ Lâm Lục yêu thương nhất đời mất đi . Ông mang đến rằng mọi đau khổ đều là vì đứa trẻ này mà ra . Lại có ông thầy bói chỉ thẳng mặt cô mà bảo cô là khắc tinc của Lâm gia..

Nghiễm nhiên Nghi Đình trở thành nơi ông trút giận .

Từ lúc hiện ra đến ni Nghi Đình chưa từng nhận được hành động âu yếm nào từ bố , ngược lại là đòn roi không ngớt lúc say từ ông , ở Lâm gia cô không thiếu thốn vật chất nhưng lại khiếm khuyết tâm hồn. Thiếu thốn tình cảm của bố mẹ , ban đầu Nghi Đình mắc bệnh trầm cảm rồi câm hẳn .

Năm cô 5 tuổi , ông lấy vợ mới . Bà ta là gái lỡ thì nên chấp nhận lấy một người đàn ông góa vợ như bố cô.

Xem thêm: Lở Loét Lạnh (Herpes Miệng), Bệnh Herpes Và Những Điều Không Phải Ai Cũng Biết

Bà ta đối xử với Nghi Đình đúng như câu ca dao người ta vẫn truyền miệng : " Mấy đời bánh đúc có xương ? Mấy đời dì ghẻ lại thương nhỏ chồng. " Lúc có mặt Lâm Lục bà ta tỏ ra bao dung yêu thương cô , thế nhưng sau lưng ông lại là một thái độ hoàn toàn khác . Bởi bà ta hiểu rõ Lâm Lục không yêu thương cô bé gái này nhưng ông cũng không chấp nhận một nhỏ đàn bà độc ác làm vợ.

Những trận đòn roi , mắng nhiếc không để đâu đến hết đổ lên người cô. Lúc thì bầm tay , tím eo có lúc còn vỡ đầu vậy mà cô chẳng thể kêu đau , có chăng cũng chỉ là ú ớ quỳ xuống xin lỗi dì . Bà ta vui sẽ tha thứ , không vui sẽ đánh cho đến lúc kiệt sức mới thôi , Nghi Đình không biết nói sợ gì người khác biết.

Trong nhà chỉ có thím Hồng thật lòng thương cô , bà thương cô mất mẹ lại bị phụ vương ghẻ lạnh , dì đánh đập. Mỗi lúc có gì ngon bà lại giấu có hết mang lại cô .

" Nghi Đình qua đây.."

Cô lẩm chẩm bước đến bên bếp ngước nhìn vú nuôi . Bà đặt đĩa bánh mực lên bàn :

" Ăn đi bé.."

Cô ngồi xuống ăn một miếng lại bón đến thím Hồng một miếng. Bà không nỡ từ chối ăn miếng đó rồi xoa xoa đầu cô , nhìn thấy vô số vệt bầm tím trên cổ giọng bà méo mó :

" Trời ơi , sao lại nhẫn tâm với một đứa trẻ như vậy.."

Nghi Đình ôm bà vệ sinh lau nước mắt. Cô đưa tay làm thủ ngữ :

" Thím đừng khóc , Đình Đình không thấy đau chút nào.."

Thím Hồng càng khóc dữ dội.

6 tuổi , cô vẫn không có một người bạn nào vày bất đồng ngôn ngữ . Nghi Đình sớm tối chỉ chơi một mình , bố mẹ không " cậy nhờ " nên cô thầy trường cấp cũng chẳng quan tiền tâm chăm sóc gì Lâm Nghi Đình.

Lên cấp 2 , magiống hệt vào lớp có một bạn cũng " câm " giống như Nghi Đình nhưng là hắn tẩy cxuất xắc cả lớp chứ không phải hắn bị tẩy chay.